Truyện ngắn : Nắm chặt tay em, anh nhé

Blog radio Tình yêu, tùy mỗi người cảm nhận, nhưng với nó chỉ đơn giản là được yêu đúng nghĩa của chữ yêu. Và cả cảm giác được yêu, được trân trọng khi nó được bên anh.

***
Gió khẽ lay những ngọn thùy dương đang độ trưởng thành phía bãi cát khuất sau ụ đất nơi nó và anh đang ngồi.
– Khi nào em vào lại? – Anh hỏi dửng dưng khi nó vừa bốc một nắm cát định ném ra xa.
Mân mê nắm đất trong tay, nó đưa tầm mắt phóng ra, xa xăm. Tưởng chừng không điểm dừng. Chưa trả lời anh, nó đã đứng lên đi ra biển. Biển mùa này nước trong xanh, nơi mà ngày còn là đứa con nít theo chân mẹ ra biển ngóng những đêm ba dậy sớm lăn lộn với sóng gió trùng khơi. Phải rồi, trong nó biển ngày ấy thật bình yên đến giản dị. Là ngày tháng ngây thơ đùa nghịch với cái chất nước mằn mặn bám rít lấy da thịt, hồi đó nó cũng nghĩ biển yên bình, hạnh phúc vì dù có đi đâu về đâu sóng vẫn trong lòng biển khơi, vẫn một lòng chung thủy.
Từ bao giờ anh đã sau lưng nó, lặng lẽ. Hai mươi – cái tuổi tinh khôi trong sáng của cuộc đời con người, ai sống trên đời cũng trải qua tuổi hai mươi, tất nhiên anh cũng vậy. Dường như hiểu được tất cả tâm trạng nó đang mang, anh cũng chỉ im lặng bên nó. Nó lớn lên đầy đủ tình yêu thương tối thiểu mà người ta gọi là gia đình, nhưng tuổi ấu thơ in hằn trong nó vết thương lòng mà cho tới lúc đã nói chuyện với anh, nó cũng nghĩ không ai có thể chữa lành. Anh bình thường, vô cùng bình thường so với tất cả những người nó đã quen trước đó. Nó từ nhỏ vốn thông minh hơn người nhưng đối với nó không giống người khác là bất hạnh với chính bản thân nó.
Read more »
Share on Google Plus

About Unknown

    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét