Truyện ngắn : Để anh ôm em lần nữa

Blog tinh yeu cam dong nhat Chúng tôi lại nói chuyện như ngày xưa, chỉ duy nhất những lúc anh nói muốn chúng tôi yêu nhau, tôi lại im lặng. Tôi vẫn như ngày ấy, lòng vẫn thật chông chênh, sợ hai chữ yêu xa đến lạ lùng…

***
22 ngọn nến tắt ngóm bên chiếc bánh gato. Không gian tối đen, 1 giây sau điện mở sáng lên, tiếng vỗ tay của lũ bạn lộp bộp lẹp bẹp mãi, hú hét inh ỏi. Đấy, đấy là cái cách mà bọn chúng ăn mừng cho sự già nua của tôi, từ tuổi 21 trẻ trung bắt đầu bước sang tuổi 22 già úa. Tự cảm thấy lòng đau như cắt, nhưng tay vẫn ôm quà, miệng vẫn ăn bánh ngon lành. Vâng, miếng bánh đầu tiên của tuổi 22
Sinh nhật tuổi 22 đã qua đi được một thời gian, tôi bỗng cảm thấy mình chín chắn lên hẳn. Tâm sự những lời như thế với con bạn, nó cứ lăn lóc ra cười: “Mày mới qua tuổi 21 được mấy tháng mà già đi được rồi đấy, con dở hơi” . Không thèm nói với nó, tôi chuyển sang tự nói với mình. Bỗng thấy những kế hoạch của tuổi trẻ tôi từng đề ra và lên lịch vài năm trước đây vẫn còn dang dở. Cuốn sổ “hành trình cuộc đời” của tôi vẫn mở, một dòng chữ mực đỏ đánh dấu sao, mức độ báo động màu da cam vẫn nằm chình ình ra đó: “14/2/2010: kế hoạch: HƯƠNG PHẠM SẼ CÓ NGƯỜI YÊU”
Đã 4 năm trôi qua kể từ ngày tôi lên lịch, là vào cái ngày mà 6 đứa phòng kí túc thì 5 đứa được nhận quà valentine, tới giờ này, tôi vẫn thế. Thật chẳng tin nổi, đã 4 năm trôi qua, “có người yêu” vẫn chỉ là một kế hoạch trên giấy.
Read more »
Share on Google Plus

About Unknown

    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét