Truyện ngắn : Đơn giản là…thích

Blog radio Thích một người…chỉ đơn giản…là thích thôi.
Yêu một người…cũng đơn giản chỉ là yêu thôi…
***
Lặng! Nghe thật lạ phải không?
Lặng! là tên một quán trà không lớn lắm giữa lòng thành phố rộng lớn này.
Lặng! Thật khó khi nó nằm ngay trên con đường nhộn nhịp tấp nập người qua lại.
Lần đầu nhìn thấy quán trà này là khi tôi giúp thằng bạn chuyển đồ sang nhà mới. Lúc đi ngang qua đây, cái tên của quán đã tạo cho tôi một cảm giác gần gũi lạ thường.
Tôi không phải là người thành phố, tôi là một thằng nhà quê chính cóng, lên thành phố học tập, thực tập rồi một ngày nào đó sẽ là đi làm. Dưới quê luôn yên tĩnh, thanh bình, không như thành phố ồn ào, nhộn nhịp… Có lẽ chính vì điều này, ngay từ đầu tôi đã cảm thấy Lặng! rất quen thuộc với mình, có cái gì trong tôi cứ thôi thúc mình đến với nó, dù biết rằng đó chỉ là một cái tên không hơn không kém, không thể nào có được cái không khí bình lặng được giữa nơi thành phố đông đúc này.
Tháng Năm. Chủ Nhật Tuần Thứ Nhất.
Tôi đứng trước lớp cửa kính của Lặng!, ngẩn người nhìn tên của quán… Tôi đã muốn đến đây từ rất lâu rồi, nhưng lại không có thời gian, đến tận bây giờ tôi mới có thể đi đến nơi này, nơi chạm đến nỗi nhớ nhà khôn nguôi sâu trong đáy lòng tôi.
Tôi hít sâu một hơi, cười nhẹ. Chỉ là vào một cái quán lại khiến tôi khẩn trương đến thế…thật lạ. Đẩy nhẹ cửa kính, tôi chậm rãi bước vào. Đảo mắt một vòng, quán không lớn nhưng bài trí rất đơn giản, vài cái bàn gỗ, ghế gỗ, xung quanh thoang thoảng hương hoa cỏ nhè nhẹ khiến người ta bất giác thả lỏng mình.
Read more »
Share on Google Plus

About Unknown

    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét